Chúa Nhật XIV Thường Niên. Mc 6, 1- 6
THÀNH KIẾN
Những người đồng hương với Chúa Giêsu, ngỡ ngàng và thán phục, trước những lời giảng dạy đầy khôn ngoan thông thái của Chúa. Nhưng vì những thành kiến, ích kỷ hẹp hòi tự mãn, cho rằng mình quá biết lai lịch gốc gác họ hàng từ thời thơ ấu đến lúc trưởng thành, nên chính điều đó làm cản trở cho họ nhận biết Ngài là ai. Vì thế, họ không đón nhận, không muốn nghe những điều Chúa giảng dạy, không muốn sự có mặt của Ngài.
Thành kiến, ích kỷ, kiêu căng giận hờn, làm mờ đôi mắt, khiến ta không nhận ra Chúa nơi anh chị em mình, không nhận ra giới hạn của bạn thân cũng cần phải sửa đổi, và bao dung trước những lỗi lầm của anh em, không cho tha nhân “ngóc đầu, đứng dậy, làm lại cuộc đời”. Nếu chúng ta thực sự ý thức rằng anh chị em đang sống xung quanh ta là hình ảnh của Thiên Chúa, hẳn chúng ta sẽ có những ứng xử phát xuất từ trái tim yêu thương “thương người như thể thương thân”.
Xin Chúa giúp chúng ta đừng đánh giá người khác chỉ dựa vào cái nhìn chủ quan, bề ngoài phiếm diện, bảo thủ, hẹp hòi, nhưng luôn bao dung, yêu thương, trân trọng tha nhân, nhất là những người khó nghèo, có cái nhìn thật sự khách quan trước mọi vấn đề. Amen
Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật 14 thường niên
BỆNH THÀNH KIẾN
(Mc 6,1-6)
Tagore là một đại thi hào của Ấn Ðộ, đoạt giải Nobel về văn chương năm 1913, có tài làm thơ ngay khi còn nhỏ tuổi.
Lúc còn niên thiếu, thỉnh thoảng Tagore làm một vài bài thơ gửi đăng trên tờ báo do thân phụ của mình đảm trách phần biên tập. Khi thấy những bài thơ gửi đến ký tên con mình, người cha chẳng thèm đọc thơ mà quẳng ngay vào sọt rác vì cho rằng con mình còn nhỏ dại thì biết gì thi ca.
Khi hiểu rõ sự tình, Tagore chép lại những bài thơ mà cậu đã gửi đăng báo lần trước, nhưng không ký tên thật của mình nữa mà lấy một bút hiệu khác rồi gửi lại cho toà báo.
Lần này, thân phụ của Tagore nhận thấy đây là những bài thơ có giá trị và cho đăng ngay lên báo mà không hề hay biết đó là những bài thơ của con trai mình, những bài thơ mà trước đây ông đã quẳng vào sọt rác.
Anh chị em thân mến,
Quả thật, như người ta thường nói rằng: “Bụt nhà không thiêng”, hay nói như Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình” (Mc 6,5).
Dân làng Nazareth năm xưa không thể chấp nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế vì họ nghĩ rằng mình đã biết quá rõ về Ngài: thân thế thì tầm thường, gia đình lại nghèo nàn, họ hàng chẳng có danh giá gì.
Anh chị em thân mến,
Ngày nay chúng ta cũng có thể đối xử với Chúa và với anh chị em mình giống như người Do Thái năm xưa.
1. Đối với Chúa
Hằng ngày chúng ta tiếp xúc với Chúa nhiều lần: qua thánh lễ, qua đọc kinh cầu nguyện … điều đó dễ dấn đến “quen quá hóa nhàm”, “gần chùa gọi bụt bằng anh”, khiến chúng ta thiếu sốt sắng khi tham dự Thánh Lễ hay thiếu đức tin khi lên rước Thánh Thể Chúa. Đôi khi chúng ta thấy người khác lên rước lễ, chúng ta cũng lên theo. Có khi, chúng ta không nhận ra Chúa nơi vẻ bề ngoài khiêm tốn của Bí tích Thánh Thể. Cụ thể, có khi vừa rước Chúa Thánh Thể, chúng ta đã bỏ ra về, mà chẳng một chút dục lòng, cầu nguyện, nói chuyện tâm sự với Chúa.
2. Đối với anh chị em
Có khi vì sống quá gần gũi thân thiết với người khác nên chúng ta không nhận ra cái hay cái tốt nơi anh chị em mình, nhất là không nhận ra Chúa hiện diện nơi người chị em của mình. Đôi khi chúng ta vẫn thường căn cứ vào những cái bề ngoài mà đánh giá người khác. Chính điều này làm cho chúng ta dễ dàng phủ nhận nhiều thứ, nhiều việc tốt lành của người khác.
Lạy Chúa, xin mở con mắt đức tin để chúng con nhận ra Chúa nơi vẻ bề ngoài khiêm tốn của Bí tích Thánh Thể và nơi những con người tầm thường, bé mọn nhất để chúng con yêu mến và phục vụ. Amen.
(Lm. Vinc. Đỗ Minh Thăng)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét