Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

CẦN LẮM NHỮNG TẤM LÒNG

CHÚA NHẬT TUẦN 17 THƯỜNG NIÊN 


Khi họ đã ăn no nê rồi, Chúa Giê-su bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” (Ga 6,12) 

Suy niệm: Thế giới chúng ta đang sống rất tự hào về sự dư dật của cải và lương thực. Những phát minh khoa học cung ứng thừa mứa nhu cầu tiêu dùng của con người. Thế nhưng, giữa xã hội này lại có vô số con người đang sống nhờ những đống phế thải, không biết ngày mai sẽ ăn gì. Phải chăng chúng ta không bị mê lầm khi cho rằng hễ cứ cấm người nghèo xuất hiện trên đường phố thì sẽ hết tình trạng nghèo đói sao? Tại sao nhân loại hôm nay thành công trong những công trình táo bạo và quá sức tưởng tượng như thám hiểm sao Hỏa, mà lại không xóa bỏ được tình trạng nghèo đói? Phải chăng một trong những nguyên nhân vẫn còn người nghèo hôm nay là bởi lòng của mỗi chúng ta quá sức bẩn chật, nên không thấy người nghèo, không trợ giúp người nghèo? Nếu nơi mỗi chúng ta còn có một tấm lòng, thì ít nữa sau khi đã no nê rồi, chúng ta nhớ lời Chúa để “thu lại những miếng thừa kẻo phí đi.” Tối thiểu là như thế, nhưng để thực hiện điều tối thiểu đó đòi hỏi mỗi người phải có một tấm lòng rộng mở tối đa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, vì con quá nghèo tấm lòng, nên quanh con có nhiều người nghèo. Xin cho con giàu lòng yêu thương, CẦN LẮM NHỮNG TẤM LÒNG! 
VÌ xung quanh con còn quá nhiều người đói khổ nghèo hèn, túng bần, bơ vơ, lạc lõng, thiếu tình thương, cần sự quan tâm, đói tình, đói nghĩa. Xin Chúa giúp, đừng để trái tim ta chai lì, làm ngơ, giả điếc, trước nỗi khốn cùng, khổ đau của tha nhân. Amen

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

NGHỈ NGƠI NGHĨ VỀ CHÚA

CHÚA NHẬT TUẦN 16 THƯỜNG NIÊN


“Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (Mc 6,31) 

Suy niệm: Các môn đệ trở về quây quần bên Chúa hào hứng kể những thành tích giảng dạy của mình. Bầu khí bấy giờ thật ồn ào, náo nhiệt, tiếng cười nói không ngớt, ai cũng tranh nhau kể những “thành tích” truyền giáo của mình. Ấy thế mà Chúa Giê-su chẳng có một lời nào tâng họ bay bổng lên! Thật ngạc nhiên, Ngài chẳng vui mừng vì kết quả mỹ mãn, cũng chẳng khen ngợi tài năng của các môn đệ, mà chỉ nói ngắn gọn: “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Nếu khoảng lặng trong bài hát cần thiết để làm cho ý nhạc thấm vào lòng người nghe, thì lời Chúa làm chững lại câu chuyện hào hứng của các tông đồ cũng giúp các ông nhận ra ý nghĩa cuộc đời tông đồ. Cần thiết phải  “lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tạ ơn Chúa đã nhắc nhở chúng con qua Tin Mừng hôm nay rằng, đừng kể lể những gì mình đã làm, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là sự gặp gỡ thân mật với Chúa, nơi là nguồn sống của chúng con. Xin giúp chúng con khám phá ra sự ngọt ngào của Chúa NGHỈ NGƠI NGHĨ VỀ CHÚA mỗi ngày. Amen.

Chúa Nhật XVI Thường Niên. Mt 5. 13 - 1

ĐỜI SỐNG QUÂN BÌNH

  Một du học sinh người Nhật, đã từng có hơn bốn năm học tập tại Việt Nam, cho rằng người Việt có nhiều điều kiện thuận lợi “rừng vàng, biển bạc, bốn nghìn năm văn hiến” thiên nhiên ưu đãi, hơn hẳn rất nhiều so với nước Nhật. Thế nhưng nhìn vào thực trạng hôm nay, khoảng cách phát triển ta và Nhật mỗi ngày một xa. Tình trạng “đèn nhà ai nhà nấy sáng”, chỉ biết giữ vệ sinh nhà mình, còn ngoài đường xả rác bừa bãi, không cần biết bẩn đến đâu “Người Việt không biết xếp hàng, ... chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị.... các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi…”

 Chắc không phải là hoàn toàn đúng như vậy, nhưng khiêm tốn một chút, đây không phải là chuyện không có, hoặc không xẩy ra trong xã hội chúng ta. Vì nhắm lợi nhuận trước mắt, cha mẹ đổ xô cho con học những môn học tự nhiên, rất ít chú tâm đến những môn học xã hội nhân văn, dạy làm người.

Chuyện đạo cũng không thiếu nhiếu những điều như vậy. Việc học giáo lý bị xem nhẹ, học cho xong thủ tục, cấp tốc, qua lần chiếu lệ, miễn sao được lãnh bí tích. Các biện pháp giáo dục, đạo tạo huấn luyện nơi nhà thờ, để trở thành con người trưởng thành, có giờ giấc, sống biết ơn, lễ phép...cũng bị nhiều phụ huynh than phiền “khó quá”. Hậu quả của việc giáo dục khập khiễng này, ngày càng có quá nhiều trẻ em hư, vô cảm, bất cần, tệ nạn xã hội, đâm chém, hận thù, gian tham... mỗi ngày một gia tăng. 

Một con người trưởng thành cần phải hai yếu tố, đời sống vật chất, thể lý và đời sống tinh thần. Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó. Sau khi các môn đệ, vui mừng, báo cáo cho Chúa nghe những thành quả đạt được, Ngài bảo các ông hãy vào nơi thanh vắng để nghỉ ngơi chút ít. Điều ấy thật quan trọng, chỉ khi nào biết nghỉ ngơi, trầm lắng bên Chúa, ta mới cậy dựa vào Ngài, nhận ra những thành quả đó không phải là của mình, mà tất cả là hồng ân. 

Chỉ khi nào ta dám dành thời giờ, để cầu nguyện, học hỏi giáo lý, tham dự thánh lễ, sinh hoạt các hội đoàn, kín múc sức mạnh nơi Chúa, hoa trái của sự thành công chính là cầu nguyện, và hoạt động lại trở thành chất liệu để cầu nguyện. Chỉ khi nào ta biết dung hòa giữa đời sống hoạt động, học hành, làm việc, vui chơi, giải trí với đời sống tâm linh, tham dự thánh lễ, dành thời gian cho Chúa, ta mới thực sự phát triển quân bình, trở thành một con người trưởng thành thực sự, trong tương quan hài hòa với mọi người. Một phụ huynh đã phải thốt lên, “giá mà hồi xưa, tôi cho nó học giáo lý đoàng hoàng, có lẽ bây giờ, không phải vào tù”.

Biết bao nhiêu những hấp dẫn lôi cuốn trước mắt, xin cho ta cũng biết dung hòa, dành thời gian, nghỉ ngơi bên Chúa. Amen.

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

HÀNH TRANG NGƯỜI MÔN ĐỆ

CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN


HÀNH TRANG NGƯỜI MÔN ĐỆ

SUY NIỆM: Ai đi xa cũng phải tính toán chuẩn bị hành trang. Hôm nay Đức Giêsu sai các môn đệ đi một chuyến quan trọng: tiếp nối sứ mạng của Người đem Tin Mừng đến khắp các làng mạc xa xôi. Để chuẩn bị cho chuyến đi quan trọng này, Đức Giêsu đã trao cho các môn đệ những hành trang thực sự thanh thoát cần thiết và hữu ích cho sứ vụ Tông đồ:.

Hành trang của người môn đệ là sự gắn bó mật thiết với Đức Giêsu.  Đức Giêsu đã nêu gương về điểm này khi luôn gắn bó mật thiết với Đức Chúa Cha, Đấng đã sai Người. Sự gắn bó ấy giúp Người hoàn toàn kết hiệp với Đức Chúa Cha, trở nên một lòng một ý với Đức Chúa Cha, luôn cầu nguyện, luôn từ bỏ ý riêng để làm theo ý Chúa Cha. Chính vì thế, sứ vụ của Người đã thành công tốt đẹp.

Hành trang của người môn đệ là tâm hồn đơn sơ phó thác. Khi chỉ thị cho các môn đệ: “không được mang gì khi đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo”, Đức Giêsu muốn các ông sống trong cảnh nghèo khó để hoàn toàn tin tưởng phó thác vào Chúa. Vì đơn sơ phó thác là một hành trang rất cần thiết cho người môn đệ. Không mang theo gì của loài người, chỉ mang theo niềm tin yêu phó thác vào Thiên Chúa, đó chính là mang theo tất cả.

Hành trang của người môn đệ là tình liên đới. Đức Giêsu không sai các môn đệ đi riêng lẻ, nhưng sai từng hai người một. Các ngài phải sống giữa mọi người, nhờ mọi người giúp đỡ, chia sẻ cuộc sống với họ. Phải liên đới với con người. Tình liên đới không những cần thiết để giúp các ngài làm việc tông đồ một cách hữu hiệu. Chính qua tình liên đới mà Tin Mừng dễ dàng được đón nhận.

Hành trang của người môn đệ là trái tim biết cảm thương. Để đến với những người anh em bé nhỏ, người môn đệ phải có trái tim biết cảm thương. Các ngài phải mang trái tim của Thiên Chúa luôn chạnh lòng thương khi nhìn thấy đám đông bơ vơ tất tưởi, túng thiếu, đói khát. Phải sẵn sàng băng rừng vượt suối đi tìm một con chiên lạc. Phải mở rộng vòng tay đón nhận đứa con hoang đàng trở về. Phải sẵn sàng tha thứ cho kẻ tội lỗi thật lòng hối cải ăn năn.

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa! Mỗi người chúng con đều là môn đệ của Chúa. Khi chúng con lãnh nhận phép Rửa tội và Thêm sức, Chúa sai chúng con đi rao giảng Tin Mừng của Người. Xin cho con biết gắn bó mật thiết với Chúa, phó thác mọi sự cho Chúa, đồng thời phải có tình liên đới và nhất là phải biết cảm thương anh chị em đồng loại. Một tay nắm lấy tay Chúa, một tay nắm lấy tay anh em. Một tình yêu anh chị em trong tình yêu mến Chúa. Liên kết mọi người trong tình yêu mến. Với tình yêu mến, chắc chắn việc tông đồ của ta sẽ đi đúng đường hướng của Chúa. Với tình yêu mến, chắc chắn việc tông đồ sẽ có kết quả tốt đẹp. Amen.

BỆNH THÀNH KIẾN

Chúa Nhật XIV Thường Niên. Mc 6, 1- 6


THÀNH KIẾN
 
  Những người đồng hương với Chúa Giêsu, ngỡ ngàng và thán phục, trước những lời giảng dạy đầy khôn ngoan thông thái của Chúa. Nhưng vì những thành kiến, ích kỷ hẹp hòi tự mãn, cho rằng mình quá biết lai lịch gốc gác họ hàng từ thời thơ ấu đến lúc trưởng thành, nên chính điều đó làm cản trở cho họ nhận biết Ngài là ai. Vì thế, họ không đón nhận, không muốn nghe những điều Chúa giảng dạy, không muốn sự có mặt của Ngài. 
 
  Thành kiến, ích kỷ, kiêu căng giận hờn, làm mờ đôi mắt, khiến ta không nhận ra Chúa nơi anh chị em mình, không nhận ra giới hạn của bạn thân cũng cần phải sửa đổi, và bao dung trước những lỗi lầm của anh em, không cho tha nhân “ngóc đầu, đứng dậy, làm lại cuộc đời”. Nếu chúng ta thực sự ý thức rằng anh chị em đang sống xung quanh ta là hình ảnh của Thiên Chúa, hẳn chúng ta sẽ có những ứng xử phát xuất từ trái tim yêu thương “thương người như thể thương thân”.
 
  Xin Chúa giúp chúng ta đừng đánh giá người khác chỉ dựa vào cái nhìn chủ quan, bề ngoài phiếm diện, bảo thủ, hẹp hòi, nhưng luôn bao dung, yêu thương, trân trọng tha nhân, nhất là những người khó nghèo, có cái nhìn thật sự khách quan trước mọi vấn đề. Amen

 

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật 14 thường niên 

BỆNH THÀNH KIẾN
(Mc 6,1-6)
 
Tagore là một đại thi hào của Ấn Ðộ, đoạt giải Nobel về văn chương năm 1913, có tài làm thơ ngay khi còn nhỏ tuổi.
 
Lúc còn niên thiếu, thỉnh thoảng Tagore làm một vài bài thơ gửi đăng trên tờ báo do thân phụ của mình đảm trách phần biên tập. Khi thấy những bài thơ gửi đến ký tên con mình, người cha chẳng thèm đọc thơ mà quẳng ngay vào sọt rác vì cho rằng con mình còn nhỏ dại thì biết gì thi ca.
 
Khi hiểu rõ sự tình, Tagore chép lại những bài thơ mà cậu đã gửi đăng báo lần trước, nhưng không ký tên thật của mình nữa mà lấy một bút hiệu khác rồi gửi lại cho toà báo.
 
Lần này, thân phụ của Tagore nhận thấy đây là những bài thơ có giá trị và cho đăng ngay lên báo mà không hề hay biết đó là những bài thơ của con trai mình, những bài thơ mà trước đây ông đã quẳng vào sọt rác.
 
Anh chị em thân mến,
Quả thật, như người ta thường nói rằng: “Bụt nhà không thiêng”, hay nói như Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay: “Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình” (Mc 6,5).
 
Dân làng Nazareth năm xưa không thể chấp nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế vì họ nghĩ rằng mình đã biết quá rõ về Ngài: thân thế thì tầm thường, gia đình lại nghèo nàn, họ hàng chẳng có danh giá gì.
 
Anh chị em thân mến,
Ngày nay chúng ta cũng có thể đối xử với Chúa và với anh chị em mình giống như người Do Thái năm xưa.
 
1. Đối với Chúa 
Hằng ngày chúng ta tiếp xúc với Chúa nhiều lần: qua thánh lễ, qua đọc kinh cầu nguyện … điều đó dễ dấn đến “quen quá hóa nhàm”, “gần chùa gọi bụt bằng anh”, khiến chúng ta thiếu sốt sắng khi tham dự Thánh Lễ hay thiếu đức tin khi lên rước Thánh Thể Chúa. Đôi khi chúng ta thấy người khác lên rước lễ, chúng ta cũng lên theo. Có khi, chúng ta không nhận ra Chúa nơi vẻ bề ngoài khiêm tốn của Bí tích Thánh Thể. Cụ thể, có khi vừa rước Chúa Thánh Thể, chúng ta đã bỏ ra về, mà chẳng một chút dục lòng, cầu nguyện, nói chuyện tâm sự với Chúa.
 
2. Đối với anh chị em
Có khi vì sống quá gần gũi thân thiết với người khác nên chúng ta không nhận ra cái hay cái tốt nơi anh chị em mình, nhất là không nhận ra Chúa hiện diện nơi người chị em của mình. Đôi khi chúng ta vẫn thường căn cứ vào những cái bề ngoài mà đánh giá người khác. Chính điều này làm cho chúng ta dễ dàng phủ nhận nhiều thứ, nhiều việc tốt lành của người khác.
 
Lạy Chúa, xin mở con mắt đức tin để chúng con nhận ra Chúa nơi vẻ bề ngoài khiêm tốn của Bí tích Thánh Thể và nơi những con người tầm thường, bé mọn nhất để chúng con yêu mến và phục vụ. Amen.
(Lm. Vinc. Đỗ Minh Thăng)