Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

Thân Phận Hạt Bụi 2017

THÂN PHẬN HẠT BỤI

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy, ôi cát bụi tuyệt vời”. Đó là một cảm nghiệm thật tuyệt vời của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về phận người mong manh cát bụi, mà ngay lúc này cố nhạc sĩ họ Trịnh cũng đã hóa thân hạt bụi. 

Trong ngày thứ Tư lễ tro khai mạc Mùa Chay hôm nay, mỗi người Kitô hữu chúng ta xếp hàng lên lãnh nhận nhúm tro được bỏ trên đầu, kèm theo lời nhắc nhở: “Hỡi người, hãy nhớ mình là bụi tro, một mai người sẽ trở về tro bụi”.

Dù chúng ta giàu sang tột bậc hay nghèo khó “khố rách áo ôm”, dù vinh hoa phú quý được nhiều người biết đến hay vô danh tiểu tốt chẳng ai biết đến, dù sở hữu một sắc đẹp tuyệt trần hay có một dung mạo khiếm khuyết bình thường, nhưng tất cả mọi người chúng ta đều có một điểm giống nhau, đó là kẻ trước người sau đều phải trở về với cát bụi. Cụ thể chúng ta thấy bao nhiêu danh nhân thế giới, bao nhiêu người mẫu hoa hậu … giờ đây họ còn lại điều gì, nếu không phải chỉ là một nắm tro bụi. 

Khi nói điều đó không phải để chúng ta bi quan thất vọng hay chúng ta nhận ra sự ngắn ngủi mong manh của kiếp người để tranh thủ ăn chơi hưởng thụ, nhưng để giúp chúng ta biết sống: sống đúng với phẩm giá của một con người và sống đúng với chức phận của người con Chúa. 

Nếu đời này chúng ta sống đúng phẩm giá con người và sống đúng chức phận của con Chúa thì thân phận hạt bụi của chúng ta chắc chắn sẽ được sống lại để hưởng vinh phúc muôn đời với Chúa. 

Dẫu là thân tro bụi, nhưng chúng ta đừng trở về bụi tro với hai bàn tay trắng. 

Dẫu thân phận con người là hạt bụi, nhưng hạt bụi đã được hoá kiếp con người. Nghĩa là hạt bụi nhưng đã được Thiên Chúa biến thành con người có tình yêu, có sự sống. Là hạt bụi nhưng có trái tim con người biết yêu, biết ghét, biết vui, biết buồn. Một hạt bụi thật tuyệt vời mà Thiên Chúa đã tạo thành và cứu độ.

Giáo hội cũng nhắc cho chúng ta nhớ rằng tuy chỉ là tro bụi, nhưng chúng ta đừng trở về bụi tro với hai bàn tay trắng. 

Vì mang thân phận hạt bụi nên chúng ta dễ yếu đối sa ngã. Vì thế, chúng ta được mời gọi sám hối trở về với Chúa, như lời thánh Phaolô nhắn nhủ: “Nhân danh Đức Kitô, chúng tôi năn nỉ anh em hãy làm hoà cùng Thiên Chúa”. 

Lạy Chúa, hôm nay chúng con bắt đầu bước vào Mùa Chay thánh, xin dẫn chúng con bước theo Chúa đi vào con đường hy sinh, từ bỏ mình và vác lấy khổ đau của đời mình để được nên giống Chúa hơn. Amen.

Lm Vinc Đỗ Minh Thăng

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Viết Về FORMOSA 2/2017





Cha Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục 

Mùa đông năm 2016, khi truyền thông vẫn dồn dập như bão táp với từng sự kiện trôi qua mỗi ngày, và sự kiện Formosa tưởng như đã chìm xuồng, cha Thục lại một mình lặn lội bên Đài Loan, tìm hiểu về Formosa và vận động giới chức Đài lưu tâm đến thảm họa biển Việt Nam, trong đó Formosa là thủ phạm chính.

Có lần cha gửi cho tôi hình cha chụp một tấm danh thiếp của một quan chức Đài Loan nào đó; cha hỏi tôi chức vụ của ông này là gì, để cha tìm gặp ông ta.

Đó là một nhân vật ở Bộ Ngoại giao Đài Loan. Và cha lúc đó chỉ có một mình ở Đài Bắc, không ai giúp đỡ phiên dịch, mà lại đang cần gấp, nên mới gọi về hỏi tôi.

Tôi thấy muốn khóc: “Trời ơi, xã hội gì mà loạn lạc đến một ông cha xứ cũng phải đi tìm đường cứu dân thế này?”.

Lúc ấy, tự nhiên tôi nhớ đến bác Trần Văn Huỳnh, cha của anh Trần Huỳnh Duy Thức, đi vận động quốc tế cho con trai. Bác mặc áo khoác đen, đi lù rù trong trời tuyết. Tôi không bao giờ quên hình ảnh ông già 77 tuổi loay hoay với chiếc valy, đứng lọt thỏm giữa sân bay rộng mênh mông, sau khi chia tay mọi người ở Mỹ để một mình qua Úc. Trên phi trường nườm nượp người qua lại, trông bác đã nhỏ bé lại càng nhỏ bé thêm, và cô đơn.

Tôi cũng nhớ đến một nhà sư vừa chạy thoát khỏi vụ Bát Nhã. Tôi nhớ cảnh ông đệm đàn guitar bài "Đưa em tìm động hoa vàng" cho một nhóm thanh niên, trong đó có tôi, ngồi hát gần suốt đêm. Một vị hòa thượng đệm đàn cho thanh niên hát tình ca, hết sức giản dị và đời thường, dù chính ông chỉ vừa thoát khỏi bàn tay đàn áp của chính quyền cách đó chưa lâu. Với tôi, hình ảnh ấy quá đẹp và thánh thiện, đủ xóa sạch mọi nghi kỵ của tôi về "Làng Mai", "Bát Nhã"...

Tôi cũng không bao giờ quên hình ảnh cha Thục, cha Lai, cha Nam, cha Thanh, và nhiều linh mục khác, trong những cuộc trò chuyện, luôn bồn chồn lo nghĩ về thảm họa môi trường, về cuộc sống, sinh kế và cả tinh thần của hàng trăm nghìn người dân “hậu Formosa”.

Tôi như hình dung ra và sẽ không thể quên hình ảnh cha Thục, cha Hùng lặn lội trên xứ người giữa mùa đông giá rét, tìm đủ mọi cách để cảnh báo giới chức Đài Loan về thảm họa mà Formosa đang gây ra ở Việt Nam.

Cũng như hôm nay, là hình ảnh cha Thục mặc áo chức màu đen, dẫn đầu đoàn người tuần hành từ Nghệ An ra Hà Tĩnh. Vẫn là gương mặt hiền khô ấy, cái nhìn đầy ưu tư ấy. Nếu ở một thể chế khác, một xã hội khác, cha đã có thể chỉ lo việc đạo, chăm lo tinh thần cho con dân xứ mình, chứ đâu phải nặng lòng với những vấn đề môi trường, thực phẩm, sinh kế của dân… như thế này.

Đừng nghĩ rằng các linh mục thích “đội lốt tôn giáo để làm chính trị”, hay là “ăn tiền hải ngoại” để kích động dân làm loạn. Đẻ ra các luận điệu ấy là những kẻ đê tiện, còn nếu tin vào các luận điệu ấy, thì bạn không chỉ đê tiện mà còn ngu xuẩn; bạn không hiểu gì về tôn giáo và rõ ràng là cũng không có ý định tìm hiểu.

Chỉ xin bạn nhớ điều này: Sức mạnh bạo lực của một chính quyền không thể ngăn chặn cái ác, nhưng tôn giáo thì có thể. Chính vì thế, một chính quyền khôn ngoan phải biết khuyến khích tôn giáo hoặc đơn giản là để yên cho tôn giáo chăm sóc đời sống tâm linh và đạo đức của dân chúng.

Ngược lại, một nhà nước đàn áp tôn giáo, chia rẽ nhân dân, thì chắc chắn nó sẽ sụp đổ và đội ngũ lãnh đạo của nó phải trả nghiệp rất thảm khốc.
Phạm Đoan Trang

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Mừng Sinh Nhật Cha Phó 20.2.2017

HÂN HOAN CHÚC MỪNG SINH NHẬT LẦN THỨ 39 của CHA PHÓ GIOAN (20.2)



 
     Nguyện xin Thiên Chúa, qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria, Thánh Cả Giuse, Thánh Gioan và Các Thánh ban cho Cha luôn được dư đầy những Hồng Ân!.
     Cha luôn được mạnh khoẻ bình an nhiệt thành sáng tạo và trung thành trong Sứ vụ phục vụ Thiên Chúa và Giáo Hội.
 
     Xin Cha nhận cho lòng kính yêu mến phục của chúng con qua lời kính chúc muộn màng này!. 

"Cha chẳng nói, còn con vô tình quá!
Mải lênh đênh quên mất cả Cha mình!
Cảm tạ CHÚA cùng MẸ thật anh linh!
Cho chúng con Người Cha tuyệt vời nhất!!..."
 
Ban MVTT Giáo Xứ BÙI THÁI